Đồng Hồ

Lịch

Cờ tổ quốc

Quốc hoa

cành đào mùa xuân


chúc mừng năm mới 2026

mời bạn dùng trà

Tài nguyên dạy học

Nguyễn Văn Bảy


Sắp xếp dữ liệu

câu lạc bộ violet

các website khác của tôi

Hồ chí minh - chân dung một con người

liên kết

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    ảnh ngẫu nhiên

    Quan_sat_ben_trong_co_the_dong_vat_nguyen_sinh__KHOI_7_ifVIDEOCLIP_VIDEOCLIPendif__TAI_NGUYEN__Goc_sinh_hoc_cua_em.flv 9_UHWS.flv Vi_deo_bai_giang_clip0.flv C149.jpg Paramecium.gif Animal_cell.jpg Giua_Mac_Tu_Khoa_nghe_cau_ho_Nghe_Tinh1.swf Cau_taoqua_trinh_lay_nhiem_va_gay_benh_cua_Covid19_doi_voi_he_ho_hap_con_nguoi__YouTube_360p.flv Biology__Cell_Structure_I_Nucleus_Medical_Media__YouTube_360p_clip0.flv From_DNA_to_protein__3D__YouTube_360p.flv Ruot_Non__MozaBook__YouTube_360p.flv Hong_cau_.jpg

    Nghịch lý của thời đại

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Phan Công Huỳnh (trang riêng)
    Ngày gửi: 16h:32' 31-01-2011
    Dung lượng: 1.4 MB
    Số lượt tải: 30
    Số lượt thích: 0 người
    Nghịch lý của Thời đại chúng ta
    The Paradox of our Times
    Sưu tầm : Phan Công Huỳnh
    Hôm nay chúng ta có những ngôi nhà lớn hơn, nhưng những gia đình nhỏ hơn
    Nhiều tiện nghi hơn, nhưng ít thì giờ hơn
    Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn, nhưng ít nhận thức về công ích hơn
    Nhiều kiến thức hơn, nhưng ít phán đoán hơn
    Chúng ta có nhiều chuyên viên hơn, nhưng cũng gặp nhiều vấn đề hơn
    Nhiều thuốc men hơn, nhưng ít thoải mái hơn
    Chúng ta tiêu xài quá hoang phí
    Cười quá ít
    Lái xe quá nhanh
    Nổi giận quá mau
    Thức dậy quá muộn
    Đọc quá ít
    Coi TV quá nhiều
    Và cầu nguyện quá hiếm hoi
    Chúng ta đã gia tăng của cải, nhưng đang giảm thiểu các giá trị
    Chúng ta nói quá nhiều, yêu thương quá ít và nói dối quá thường xuyên
    Chúng ta đã học cách sinh nhai, nhưng không học cách sinh sống
    Chúng ta đã thêm năm tháng vào cuộc sống, nhưng không thêm sự sống vào năm tháng
    Chúng ta có những tòa nhà cao hơn, nhưng có tính khí dễ cáu kỉnh hơn (ngắn hơn)
    Những xa lộ rộng lớn hơn, nhưng những quan điểm chật hẹp hơn

    Chúng ta tiêu xài nhiều hơn, nhưng có ít hơn
    Chúng ta mua sắm nhiều hơn, nhưng hưởng dùng ít hơn

    Chúng ta đi về mặt trăng như đi chợ
    Nhưng khó mà đi qua đường để gặp mấy người hàng xóm.

    Chúng ta đã chinh phục được không gian bên ngoài ,
    Nhưng không phải là không gian bên trong.

    Chúng ta đã chẻ đôi được nguyên tử
    Nhưng không chẻ đôi được thành kiến.
    Chúng ta càng viết nhiều thì càng học ít, ---------------------- lên kế hoạch nhiều, nhưng thực hiện ít
    chúng ta học lao đi, chứ không học chờ đợi,
    chúng ta có thu nhập cao hơn, nhưng đạo đức thấp hơn
    Chúng ta làm thêm máy vi tính để lưu giữ các thông tin nhiều hơn, để tạo ra nhiều bản sao hơn
    Nhưng chúng ta lại có ít thông giao hơn

    Chúng ta khao khát khối lượng,
    Nhưng ít nhắm đến chất lượng

    Đây là thời của các món ăn nhanh, nhưng của tiêu hóa chậm
    Những con người cao ráo, nhưng tính khí thấp kém
    Nhiều thời gian nhàn rỗi, nhưng ít thú vui…, nhiều loại thực phẩm hơn, nhưng ít dinh dưỡng hơn
    Hai thu nhập … nhưng thêm nhiều ly dị
    Những mái nhà lạ kỳ hơn …, nhưng là những tổ ấm tan vỡ
    Chính vì thế tôi đề nghị, rằng giống như về ngày hôm nay, bạn không cần phải coi điều gì là hoàn cảnh đặc biệt, bởi vì mỗi ngày bạn sống là một hoàn cảnh đặc biệt.

    Tìm kiếm kiến thức, đọc nhiều hơn, ngồi phía trước cổng nhà mà chiêm ngưỡng phong cảnh, chẳng phải chú ý đến các nhu cầu của bạn.
    Dành nhiều thời gian hơn cho gia đình và bạn bè, ăn những món bạn ưa chuộng, và tham quan những nơi bạn ưa thích.
    Cuộc sống là một chuỗi những khoảnh khắc để vui hưởng, chứ không chỉ để sống còn.
    Hãy sử dụng các ly pha lê của bạn, đừng cất giữ thứ nước hoa tốt nhất, cứ sử dụng mỗi khi bạn cảm thấy muốn dùng.
    Hãy cất khỏi từ vựng những câu như “ một trong những ngày này “ và “ một ngày nào đó”
    Hãy viết bức thư mà chúng ta đã nghĩ là sẽ viết “vào một trong những ngày này “

    Hãy nói với gia đình và bạn bè chúng ta rằng chúng ta yêu thương họ thật nhiều.
    Đừng gác lại bất cứ điều gì thêm được tiếng cười và niềm vui vào đời bạn.

    Mỗi ngày, mỗi giờ, và mỗi phút đều đặc biệt.
    Và bạn không biết rằng biết đâu sẽ là ngày, giờ, phút cuối cùng của đời bạn.
    Nếu bạn quá bận đến nỗi không có giờ mà gửi thông điệp này đến cho người nào đó mà bạn yêu thương, và bạn đang tự nói với mình rằng bạn sẽ gửi đi
    “ vào một trong những ngày này “
    Bạn có thể sẽ không có ở đây mà gửi đi đâu
    “ vào một trong những ngày này”
    thì xin tin tôi đi
    Dịch từ bản Anh ngữ: HPL, 29-2-2008
    The paradox of our time in history is that we have taller buildings, but shorter tempers; wider freeways, but narrower viewpoints. We spend more, but have less; we buy more, but enjoy it less.
    We have bigger houses and smaller families; more conveniences, but less time; we have more degrees, but less sense; more knowledge, but less judgment; more experts, but more problems; more medicine, but less wellness.

    We drink too much, smoke too much, spend too recklessly, laugh too little, drive too fast, get too angry too quickly, stay up too late, get up too tired, read too seldom, watch TV too much, and pray too seldom.


    We have multiplied our possessions, but reduced our values. We talk too much, love too seldom, and hate too often. We`ve learned how to make a living, but not a life; we`ve added years to life, not life to years. We`ve been all the way to the moon and back, but have trouble crossing the street to meet the new neighbor.

    We`ve conquered outer space, but not inner space. We`ve done larger things, but not better things. We`ve cleaned up the air, but polluted the soul.  We`ve split the atom, but not our prejudice. 


    We write more, but learn less.  We plan more, but accomplish less. We`ve learned to rush, but not to wait. We build more computers to hold more information to produce more copies than ever, but have less communication.

    These are the times of fast foods and slow digestion; tall men, and short character; steep profits, and shallow relationships.

    These are the times of world peace, but domestic warfare; more leisure, but less fun; more kinds of food, but less nutrition.


    These are days of two incomes, but more divorce; of fancier houses, but broken homes.

    These are days of quick trips, disposable diapers, throw-away morality, one-night stands, overweight bodies, and pills that do everything from cheer to quiet, to kill.

    It is a time when there is much in the show window and nothing in the stockroom; a time when technology can bring this letter to you, and a time when you can choose either to share this insight, or to just hit delete.
    Sưu tầm : Phan Công Huỳnh
     
    Gửi ý kiến

    Sách Danh ngôn

    Ảnh vệ tinh Thành Nhà Hồ

    Xem bản đồ